Chủ Nhật, 8 tháng 9, 2013
Trên thiên đường có trường đại học?
Người đăng: Admin vào lúc 08:17 0 nhận xét
Khi tôi được ba tuổi, em trai tôi hai tuổi thì bố tôi bị bệnh nặng qua đời. Mẹ ở vậy nuôi chúng tôi.
Khi tôi 7 tuổi, mẹ đưa hai chị em tôi đi học tiểu học. Cũng từ đấy, tôi và em tôi như hình với bóng, cùng dắt dìu nhau tiến bộ.
Khi tôi 7 tuổi, mẹ đưa hai chị em tôi đi học tiểu học. Cũng từ đấy, tôi và em tôi như hình với bóng, cùng dắt dìu nhau tiến bộ.
Mùa hè năm 1998, nhà tôi một lúc nhận được hai giấy báo trúng tuyển đại học. Đây là niềm vui và tự hào của cả thôn vì từ trước tới nay, chưa có nhà ai hai chị em cùng trúng tuyển đại học cả. Nhưng mừng bao nhiêu thì mẹ tôi lại buồn bấy nhiêu. Một buổi tối, mẹ gọi hai chị em tôi lại, ứa nước mắt nói: "Các con, hai chị em cùng đỗ đại học là một điều đáng tự hào nhưng nhà ta kinh tế rất khó khăn. Nếu mẹ có cố hết sức cũng chỉ cung cấp đủ cho một đứa đi học mà thôi…".
Hai chị em tôi ngồi yên không nói câu gì. Một lúc sau, em trai tôi nói: "Chị đi đi!". Tôi thấy nó mặt đỏ bừng, nói mà như bị ép buộc. Mẹ tôi chỉ lau nước mắt, không nói gì nữa. Tôi nói với mẹ: "Để cho em con đi thì tốt hơn, vì trước sau con cũng đi lấy chồng". Tôi biết là tôi nói không thật lòng. Đi học để thoát khỏi cảnh nghèo khó ở nông thôn là mơ ước của tôi.
Em tôi nói: "Chị nên đi đi, ở nhà em sẽ là một lao động chính cùng với mẹ làm ruộng để lấy tiền cho chị đi học. Nếu em đi, mẹ và chị có cung cấp đủ cho em không?".
Tranh luận hồi lâu vẫn chưa quyết định được. Ngày hôm sau, em tôi dậy rất sớm, nó đứng ở nhà ngoài nói: "Mẹ, cứ để cho chị đi học đi, chị học đại học mới lấy được một người chồng tốt". Tiếng nói của em tôi làm cho mẹ và tôi rơi nước mắt. Lúc ra nhà ngoài thấy trên bàn có một mớ giấy vụn, em tôi đã xé nát giấy báo nhập học, nó đã giúp cả nhà đưa ra quyết định cuối cùng.
Khi đưa tôi ra ga đi tàu đến trường, mẹ và tôi khóc thút thít nhưng em tôi lại cứ cười nói: "Chị, chị phải cố gắng học cho giỏi".
Năm 1999, một trận hạn hán kéo dài làm quê tôi mất mùa. Em tôi viết thư cho tôi nói là nó phải đi miền Nam làm công.
Tết năm đầu tiên em tôi không về nhà, nó đã viết thư báo trước cho tôi nói lý do là trong dịp Tết mua vé tàu còn khó hơn đi lên trời. Tôi biết lý do này chỉ là một, còn lý do khác là nó muốn tranh thủ kiếm thêm tiền để cung cấp cho tôi và cho mẹ. Mỗi lần nhận tiền em gửi, tôi vừa có một cảm giác ấm áp vừa thấy day dứt trong lòng.
Sau này em tôi đến làm ở một nhà máy cơ khí. Nó nói ở đây lương cao. Tôi nhắc nhở em: "Nghe nói ở nhà máy cơ khí dễ xảy ra tai nạn lao động, em phải hết sức cẩn thận. Khi nào chị học xong có việc làm, chị sẽ cấp tiền cho em thi lại đại học".
Tôi tốt nghiệp đại học và rất nhanh tìm được việc thích hợp ở thành phố. Em tôi gọi điện chúc mừng. Tôi bảo em về nhà ôn tập để tiếp tục thi đại học. Nó nói chị vừa mới vào làm việc, tiền lương chưa nhiều, em cố gắng làm thêm độ nửa năm, kiếm thêm ít tiền nữa mới về. Tôi bảo em tôi phải tranh thủ về ngay nhưng nó vẫn giữ ý kiến của nó.
Tôi có nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng sự nhượng bộ của tôi là sự nhượng bộ chết người.
Tôi đang làm việc trong văn phòng thì chuông điện thoại reo. Một giọng nói Quảng Đông hỏi tên tôi rồi thông báo: "Em trai chị bị tai nạn, chị phải đến đây ngay!". Tôi như bị sét đánh. Người ở đầu dây bên kia cho tôi biết chiếc máy cán mất điều khiển, em tôi bị bánh răng cán nát nửa người đang cấp cứu ở bệnh viện.
Tôi và mẹ vội vàng ngồi tàu đi Quảng Châu. Việc cấp cứu không có hiệu quả. Khi chúng tôi tới bệnh viện thì được tin em đã mất. Mẹ tôi nghe nói thế ngã vật xuống đất, ngất đi.
Khi thanh lý di vật của em tôi, trong một ngăn tủ tôi phát hiện một tấm thẻ bảo hiểm thân thể đứng tên mẹ tôi. Mẹ tôi cầm tấm thẻ, vật vã kêu trời: "Con ơi, mẹ không cần tiền, mẹ cần tiền này để làm gì? Mẹ cần con về nhà, về đi con ơi!".
Không biết trên Thiên Đường có trường đại học không nhưng những ngày giỗ em tôi, tôi đều đốt theo các tài liệu về thi đại học, tôi muốn em tôi được học tiếp đại học ở trên Thiên Đường

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013
Khi người lớn cô đơn
Người đăng: Admin vào lúc 00:00 0 nhận xét
Cô đơn của một đứa trẻ đơn giản là lúc bên cạnh chúng không có ai. Nhưng cô đơn của người lớn lại là lúc đứng giữa vạn người vẫn thấy tim mình lạnh.
Từ khi còn là một đứa trẻ, cụm từ “người lớn” đã trở thành một nỗi ước ao. Chúng ta mong mỏi được lớn lên với tất cả niềm háo hức và mong ngóng mình có. Thế giới của người lớn lúc đó thật hấp dẫn, thật lung linh, thật mời gọi, đến nỗi mà nó thu hút gần như hầu hết mọi sự chú ý của đám trẻ con.
Dường như chúng ta làm mọi thứ cũng chỉ để lớn, vẫy vùng mãi cũng chỉ để lớn. Từng ngày trôi qua, bàn tay mình lại chạm gần hơn tới miền đất hứa ấy mà không ngờ rằng, để trưởng thành người ta cũng cần phải trả giá. Thậm chí, đó là giá đắt.
Đã bao giờ bạn thấy cô đơn? Đã bao giờ muốn mình được ngược thời gian quay trở về thời trẻ nít?
Đã bao giờ bạn muốn sống với chính con người “mộc” của mình? Không phấn son gì cho tâm hồn đang ngày một ngập ngụa những vết dơ ở phía bên kia tối tăm của cuộc sống?
Đã bao giờ dù đứng trước gương soi đến hàng triệu lần bạn vẫn không dám chắc chắn với câu hỏi rằng mình là ai? Và mình đã từng là ai?
Đã bao giờ bạn chỉ muốn khóc thật to và trốn thật sâu? Đã bao giờ bạn muốn từ bỏ những nhộn nhịp, nhốn nháo ngoài kia chỉ để được giấu mình sau vạt áo sờn lưng mẹ? Được ngô nghê như những đứa trẻ ranh lần đầu chập chững học cách làm quen với cuộc sống.
Đã bao giờ, đã bao giờ bạn thấy thế hay chưa?
Đã bao giờ bạn dám chắc cuộc sống của mình đang có những ai? Bạn cần ai, và những ai cần bạn?
Đã bao giờ đi giữa đám đông nhưng bạn vẫn thấy giật mình rằng vì sao lại cô độc quá… Thế giới ngoài kia có bàn tay nào sẵn sàng nắm lấy và ủ ấm bạn hay không?
Đã bao giờ bạn thôi hết băn khoăn, rằng vì sao người ta lại phải lớn? Đã bao giờ bạn ước giá mình cứ bé nhỏ mãi có phải tốt hơn không?
Đó, là cái giá của sự lớn lên!
Dường như chúng ta làm mọi thứ cũng chỉ để lớn, vẫy vùng mãi cũng chỉ để lớn. Từng ngày trôi qua, bàn tay mình lại chạm gần hơn tới miền đất hứa ấy mà không ngờ rằng, để trưởng thành người ta cũng cần phải trả giá. Thậm chí, đó là giá đắt.
Đã bao giờ bạn thấy cô đơn? Đã bao giờ muốn mình được ngược thời gian quay trở về thời trẻ nít?
Đã bao giờ bạn muốn sống với chính con người “mộc” của mình? Không phấn son gì cho tâm hồn đang ngày một ngập ngụa những vết dơ ở phía bên kia tối tăm của cuộc sống?
Đã bao giờ dù đứng trước gương soi đến hàng triệu lần bạn vẫn không dám chắc chắn với câu hỏi rằng mình là ai? Và mình đã từng là ai?
Đã bao giờ bạn chỉ muốn khóc thật to và trốn thật sâu? Đã bao giờ bạn muốn từ bỏ những nhộn nhịp, nhốn nháo ngoài kia chỉ để được giấu mình sau vạt áo sờn lưng mẹ? Được ngô nghê như những đứa trẻ ranh lần đầu chập chững học cách làm quen với cuộc sống.
Đã bao giờ, đã bao giờ bạn thấy thế hay chưa?
Đã bao giờ bạn dám chắc cuộc sống của mình đang có những ai? Bạn cần ai, và những ai cần bạn?
Đã bao giờ đi giữa đám đông nhưng bạn vẫn thấy giật mình rằng vì sao lại cô độc quá… Thế giới ngoài kia có bàn tay nào sẵn sàng nắm lấy và ủ ấm bạn hay không?
Đã bao giờ bạn thôi hết băn khoăn, rằng vì sao người ta lại phải lớn? Đã bao giờ bạn ước giá mình cứ bé nhỏ mãi có phải tốt hơn không?
Đó, là cái giá của sự lớn lên!
Cô đơn của một đứa trẻ đơn giản là lúc bên cạnh chúng không có ai. Nhưng cô đơn của người trưởng thành lại là lúc đứng giữa vạn người vẫn thấy tim mình lạnh.
Hoảng loạn của một đứa trẻ là lúc chúng không biết mình bị lạc đường, cứ mãi đi về phía trước dù không biết đó là đâu nhưng cuối cùng rồi vẫn có người tìm ra chúng. Hoảng loạn của người lớn là dù biết chắc chắn mình đang lạc nhưng vẫn mải miết đi. Lúc sững sờ đứng lại để chờ đợi một cánh tay nhưng làm gì còn nữa…
Nỗi buồn lớn nhất của một đứa trẻ chắc là những lúc bị cướp mất đồ chơi. Nhưng nỗi buồn lớn hơn của người trưởng thành là có những thứ của mình nhưng vẫn buộc lòng phải tự tay nhường cho người khác. Trẻ con mất thứ đồ này còn được bố mẹ mua cho cái mới. Còn người lớn, đánh mất rồi biết đòi lại những thứ ấy ở đâu?
Chúng ta hoàn toàn không biết mình lớn lên cho đến một ngày nhận ra mình suy nghĩ nhiều hơn trước, nhận ra đôi mắt mình ít ồn ào hơn trước, nhận ra đôi môi mình mỉm cười vì vui không còn nhiều như trước, và nhận ra gò má mình lâu lắm rồi chẳng có thứ gì chảy ướt nó đi…
Chúng ta đón trưởng thành như một vị khách đường xa. Đến lúc đóng cửa rồi lại hối tiếc vì trót gặp mặt nhau quá sớm. Thực ra, ai cũng có ngày phải lớn! Nhưng nghiệt ngã rằng càng lớn chúng ta lại càng bất an…
Những bất an không tên vô hình ùa về như một đợt gió đông. Những khủng hoảng triền miên, những cô đơn giãy giụa đấu tranh với phần người chưa kịp lớn. Chúng ta vào đời khi chưa kịp thích nghi với tên gọi người lớn. Nên dễ hiểu rồi, chúng ta thấy chông chênh…
Những người lớn vào đời với một nỗi cô đơn, và sống từng ngày để đem mình ra trả giá. Cứ ước là trẻ con, rồi muốn mình là tượng đá. Nhưng rồi có ai tránh được mình phải lớn lên không?
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)








